September 4, 2026

Trở về Việt Nam sau 2 năm 10 ngày xa quê

Sau 2 năm 10 ngày, cuối cùng tôi cũng trở về Việt Nam.

Khi máy bay đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất, cảm giác trong tôi rất khó diễn tả. Tôi vừa vui, vừa hồi hộp, vừa có một chút gì đó nghẹn lại trong lòng.

Hai năm trước, tôi rời Việt Nam để sang Mỹ bắt đầu một cuộc sống mới. Khi ấy, mọi thứ đối với tôi đều xa lạ. Tôi không biết cuộc sống phía trước sẽ như thế nào, tiếng Anh của tôi còn rất ít và tôi cũng chưa biết mình có thể thích nghi với một đất nước hoàn toàn khác hay không.

Còn lần này, tôi trở về với một tâm trạng rất khác.

Tôi trở về để gặp mẹ.

Nhưng người ba mà tôi từng mong được gặp lại đã không còn nữa.

Sau khi lấy hành lý và hoàn tất các thủ tục ở sân bay, tôi bắt đầu hành trình trở về quê. Dù đã trải qua một chuyến bay rất dài, tôi gần như quên hết mệt mỏi. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ nghĩ đến một điều:

Sắp được gặp mẹ rồi.

Trên đường về, tôi nhìn qua cửa kính xe. Những con đường, hàng quán, xe máy và khung cảnh quen thuộc của Việt Nam hiện ra trước mắt.

Có những thứ trước đây tôi nhìn thấy mỗi ngày và cảm thấy rất bình thường. Nhưng sau hơn hai năm sống ở Mỹ, khi nhìn lại, tôi lại thấy chúng thân thương đến lạ.

Càng gần đến nhà, tôi càng hồi hộp.

Tôi tự hỏi sau hơn hai năm, mẹ có thay đổi nhiều không. Mẹ có già đi nhiều không? Sức khỏe của mẹ thế nào?

Rồi cuối cùng, tôi cũng về đến nơi.

Khoảnh khắc nhìn thấy mẹ, tôi không biết phải diễn tả cảm xúc của mình như thế nào.

Hai năm 10 ngày.

Nghe thì chỉ là một con số, nhưng đối với tôi đó là hơn hai năm của nhớ nhung, của những cuộc gọi từ xa, của những lần muốn trở về nhưng chưa thể trở về.

Bây giờ mẹ đang thật sự đứng trước mặt tôi.

Tôi nhìn mẹ thật lâu. Mẹ vẫn là mẹ của tôi, nhưng tôi nhận ra thời gian đã để lại thêm những dấu vết trên gương mặt mẹ.

Tôi vui vì cuối cùng cũng được trở về bên mẹ, nhưng trong niềm vui ấy lại có một nỗi buồn.

Bởi căn nhà này ngày trước có cả ba và mẹ.

Còn lần này khi tôi trở về, chỉ còn mẹ.

Tôi biết mình sẽ không bao giờ còn được nghe tiếng ba gọi, không còn nhìn thấy ba ngồi ở nơi quen thuộc và cũng không còn cơ hội nói với ba rằng:

“Con về rồi.”

Có lẽ đó là điều khiến chuyến trở về này trở thành một trong những chuyến đi đặc biệt nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi hiểu rằng cuộc sống ở Mỹ đã cho tôi nhiều điều mới. Tôi có công việc, có gia đình nhỏ của mình và từng ngày học cách xây dựng một cuộc sống mới.

Nhưng dù tôi sống ở đâu, quê hương vẫn là nơi có những ký ức mà không một nơi nào khác có thể thay thế.

Và mẹ vẫn là người khiến tôi luôn muốn trở về.

Những ngày tiếp theo ở Việt Nam, tôi không muốn làm điều gì quá lớn lao.

Tôi chỉ muốn dành thời gian cho mẹ.

Muốn được ngồi ăn một bữa cơm cùng mẹ, nghe mẹ kể những chuyện bình thường trong nhà, đi lại trên những con đường quen thuộc và sống lại một chút cuộc sống mà tôi đã rời xa hơn hai năm trước.

Bởi lần trở về này giúp tôi hiểu thêm một điều:

Khi còn có thể trở về và vẫn còn một người thân yêu đang chờ mình ở nhà, đó đã là một hạnh phúc rất lớn.