Đêm đầu tiên ở Mỹ
Sau một hành trình dài, cuối cùng tôi cũng đặt chân đến nơi mà sau này sẽ trở thành ngôi nhà thứ hai của mình.
Khi bước ra khỏi sân bay và nhìn thấy anh đang đứng chờ, mọi lo lắng trong tôi dường như nhẹ đi rất nhiều.
Chúng tôi lên xe và trở về căn hộ nơi anh đang sống.
Trên đường đi, tôi nhìn qua cửa kính xe.
Mọi thứ đều rất khác.
Những con đường rộng lớn.
Những hàng cây xanh.
Những dãy nhà thấp nằm yên bình dưới ánh đèn đêm.
Tôi cố gắng ghi nhớ tất cả những gì mình nhìn thấy.
Khi đến nơi, tôi thật sự ngạc nhiên.
Căn hộ đẹp hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Có hồ bơi.
Có những hàng cây được chăm sóc cẩn thận.
Khung cảnh giống như những gì tôi từng thấy trong phim.
Tôi nhớ đã đứng rất lâu ngoài ban công để nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.
Mọi thứ đều mới mẻ.
Mọi thứ đều xa lạ.
Nhưng điều làm tôi bất ngờ nhất là sự yên tĩnh.
Không có tiếng xe máy.
Không có tiếng hàng quán.
Không có những âm thanh quen thuộc của quê hương.
Đêm đó tôi không ngủ được.
Tôi nằm trên giường nhưng tâm trí vẫn còn ở Việt Nam.
Tôi nhớ ba.
Tôi nhớ mẹ.
Tôi nhớ ngôi nhà nhỏ của mình.
Tôi nhớ những bữa cơm gia đình.
Tôi nhớ những con đường quen thuộc mà có lẽ lúc đó mọi người đang chìm trong giấc ngủ.
Tôi tự hỏi không biết giờ này ba mẹ có ngủ được không.
Có nhớ tôi không.
Có đang lo lắng cho tôi không.
Những suy nghĩ ấy cứ nối tiếp nhau khiến nước mắt tôi lặng lẽ chảy xuống.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng rằng mình đã thật sự rời xa quê hương.
Xa những người thân yêu nhất.
Xa nơi mình đã sống gần cả cuộc đời.
Nhưng bên cạnh tôi lúc ấy vẫn có anh.
Anh nhẹ nhàng động viên tôi.
Anh nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Anh nói rằng nơi đây sẽ sớm trở thành nhà của tôi.
Tôi không biết tương lai sẽ như thế nào.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi biết mình không còn phải bước đi một mình nữa.
Và đó là cách tôi trải qua đêm đầu tiên trên đất Mỹ.